Diễn đàn HSPM86
  Diễn đàn học sinh Phù Mỹ 1 khóa 1983 - 1986                 [ Bài viết mới · Thành viên · Nội quy · Tìm trong diễn đàn · RSS ]



Những bài viết mới nhất từ diến đàn :
  • Danh sách các lớp nộp tiền tổ chức ... (04/06/2016)
  • KN 30 năm ngày ra tườrng kế hoach h... (22/02/2016)
  • Ngày 20/11: Tìm hiểu về ý nghĩa lịc... (20/11/2015)
  • bài văn hay đã từng đạt giải trong ... (20/11/2015)
  • Trước ngày khai giảng, nói chuyện &... (04/08/2015)
  • Tại sao người ta lại hét vào nhau l... (20/05/2015)
  • 8 câu chuyện nhỏ chứa đựng bài học ... (18/04/2015)
  • Đàn ông cần một người phụ nữ như th... (12/04/2015)
  • Tổ tiên đã lưu lại 27 bí quyết, th... (05/04/2015)
  • 6 lợi ích thú vị ít ai biết của xoà... (03/04/2015)
  • 100 lời khuyên ... (F5) (23/03/2015)
  • Siêu xe bất khả xâm phạm độc nhất c... (23/03/2015)
  • 100 lời khuyên ...(F4) (16/03/2015)
  • 5 tính năng cơ bản mà Windows Phone... (16/03/2015)
  • Triết lý trong cách hiểu lòng người... (15/03/2015)
  • 100 lời khuyên ... (F3) (09/03/2015)
  • Ngày 8/3, anh tặng cho em cả cuộc đ... (08/03/2015)
  • 100 lời khuyên ... (F2) (07/03/2015)
  • Những bài viết mới nhất từ trang chủ :
  • Anh có dám liều mình để sống... (xem 316 / ph: 0)
  • Cậu sinh viên EINSTEIN (xem 349 / ph: 0)
  • Đừng bao giờ trách móc bất k... (xem 392 / ph: 0)
  • Sau một cơn say (xem 432 / ph: 0)
  • Thư người chồng khuyên vợ qu... (xem 446 / ph: 0)
  • Tình (xem 472 / ph: 0)
  • Anh nợ Em (xem 522 / ph: 0)
  • Thư cảm ơn của BLL cựu học s... (xem 706 / ph: 2)
  • Tình Yêu Cafe (xem 545 / ph: 0)
  • GẶP MẶT CỰU HỌC SINH 83-86 (xem 657 / ph: 1)
  • ĐƯỜNG VỀ NHÀ (xem 535 / ph: 0)
  • Tâm tình trên sông (xem 526 / ph: 0)
  • Những ngày lao động Mỹ Thành (xem 587 / ph: 0)
  • Viết cho người xưa (xem 654 / ph: 0)
  • Kỷ niệm thức dậy (xem 553 / ph: 1)
  • Tại ai ? (xem 622 / ph: 0)
  • Đôi mắt (xem 789 / ph: 5)
  • Buổi Yêu Đầu (xem 679 / ph: 1)
  • Những tư liệu mới cập nhật từ trang chủ :
  • HSPM86 dự đám cưới con Lê Thị Ánh ... (xem:78/ ph:0)
  • HSPM86 dự liên hoan nhà mới Tấ... (xem:108/ ph:0)
  • Hội ngộ 30 năm hspm86 sáng ngày 1/... (xem:130/ ph:0)
  • Khai mạc Kỷ niệm 30 năm hspm86 sán... (xem:114/ ph:0)
  • Đêm tổng dợt chương trình KN 30 nă... (xem:108/ ph:0)
  • Tour "du lịch sinh thái" Phù Mỹ (0... (xem:344/ ph:0)
  • Họp mặt đầu năm mùng 8 tháng giêng... (xem:408/ ph:0)
  • Hình ảnh HSPM86 xuân Ất mùi (bạn b... (xem:408/ ph:0)
  • Phần 2 : Hình ảnh đám cưới HOÀI - ... (xem:439/ ph:0)
  • Phần 1 : Hình ảnh đám cưới HOÀI - ... (xem:428/ ph:0)
  • Nhạc : Ôi Trái Tim Chỉ Biết Yêu Ng... (xem:414/ ph:0)
  • Nhạc : Người muộn màng đã đến trướ... (xem:391/ ph:0)
  • Nhạc : Một Đời Vẫn Nhớ - Quang Dũn... (xem:463/ ph:0)
  • Phần 5 - Hình KN 50 năm Bạn bè gởi... (xem:695/ ph:0)
  • Phần 4 - HSPM86 liên hoan tại NH M... (xem:535/ ph:0)
  • Phần 3 - HSPM86 dự KN 50 năm ngày ... (xem:524/ ph:0)
  • Phần 2 - HSPM86 dự KN 50 năm ngày ... (xem:555/ ph:0)
  • Phần 1 - HSPM86 dự KN 50 năm ngày ... (xem:562/ ph:0)

  • Page 1 of 11
    Diễn đàn HSPM86 » Diễn đàn Học sinh Phù Mỹ 1983 - 1986 » Tôi có ý kiến » Coi thường người Việt, 4 năm ở Việt Nam... (du học sinh Nhật đã thất bại)
    Coi thường người Việt, 4 năm ở Việt Nam...
    hocsinhphumy86Date: T.6, 28/03/2014, 5:46 PM | Message # 1
    Colonel
    Nhóm: Administrators
    Bài viết: 217
    Reputation: 0
    Status: Offline
    Coi thường người Việt, 4 năm ở Việt Nam, du học sinh Nhật đã thất bại
    Nhà văn Nguyễn Quang Vinh

    26 thảo luận28/03/14 08:04

    (GDVN) - "Sau 4 năm ở Việt Nam mà bạn chỉ nhìn ra được những điều xấu ấy
    thì tôi cũng cho là bạn thất bại, chí ít về mặt nhân văn...".



    Liên quan đến bài viết về văn hóa con
    người Việt Nam gây xôn xao dư luận của một bạn du học sinh Nhật, nhà văn
    Nguyễn Quang Vinh đã đưa ra quan điểm đáng chú ý.
    Tòa soạn xin giới thiệu đến bạn đọc chia sẻ của nhà văn.

    "Mấy hôm nay, người ta chú ý nhiều về một bức tâm thư được cho là một
    sinh viên Nhật, từng ở Việt Nam 4 năm và viết về những cái xấu của người
    Việt Nam. Trong tất cả những điều bạn ấy viết, bạn ấy chê đúng chứ
    không sai:

    Nào là chúng ta cứ mê mải với "rừng vàng biển bạc", mê mải "4000 năm
    truyền thống", mà ra đường gặp người chửi nhau, thóa mạ, vứt rác, ăn cắp
    vặt, tham nhũng, hối lộ...đủ hết.





    "Một vài vụ hôi của khi xảy ra tai nạn ở
    Việt Nam, không thể nói luôn Việt Nam là đất nước của ăn cắp và hôi
    của. Dứt khoát như thế" - nhà văn Nguyễn Quang Vinh. 
     (Xem thêm: Coi thường người Việt - du học sinh Nhật đang mất cội nguồn)


    Một số câu đáng chú ý trong bài viết của bạn này: “Thật đáng tự hào vì
    Việt Nam có 4000 năm văn hiến. Thật xấu hổ nếu 4000 năm văn hiến chỉ là
    một chương trong sách lịch sử chứ không được thể hiện trong cách hành xử
    đời thường. Thật buồn vì đó cũng là điều tôi thấy mỗi ngày”.

    "Tại một đất nước mà 80% dân số sống bằng nghề nông, đất đai, nước ngầm
    hầu như đã bị nhiễm độc, đến nỗi, người ta nói vui trong năm nữa thôi sẽ
    là thời đại của ung thư…”.

    “Người Việt có một nền di sản độc đáo, một nguồn sức mạnh vô cùng to
    lớn, ai cũng nhìn thấy, chỉ có người Việt là không thấy hoặc từ chối
    nhìn thấy. Vì sao nên nỗi? Tôi đang nhìn thấy một thế hệ, họ không còn
    biết phải tin vào điều gì, thậm chí còn không dám tin vào chính mình”...

    Tôi tiếp cận bài viết, đọc rất kỹ và nhiều lần, nhưng không dẫn lên
    facebook và không bình luận. Dù có bạn kêu lên sau khi đọc, đúng quá,
    xấu hổ quá.

    Cảm giác ấy cũng đúng luôn. Nhưng tôi muốn nói với bạn người Nhật (nếu thật) và mọi người thế này:

    Không ai chọn nơi để sinh ra, tôi là người Việt, bất luận thế nào, tôi
    phải là người yêu nước mình, tự hào về dân tộc mình, kính trọng nhân dân
    và lịch sử, văn hóa nước mình.

    Trong mọi thứ lổn nhổn của một đất nước, thói hư tật xấu, văn hóa xuống
    cấp, đạo đức tha hóa, quyền lực lũng đoạn... hầu như ở quốc gia nào cũng
    có, cũng đang báo động, vấn đề là cấp độ...Việt Nam không nằm ngoài
    điều báo động đó và cả Nhật Bản, bạn thân mến, cũng không thể nằm ngoài
    điều báo động đó.

    Nếu chỉ nhăm nhăm kể xấu từng nước, thì xin lỗi, tôi biết Nhật Bản phát
    triển rất rực rỡ, nhưng cho tôi kể xấu, tôi cũng kể nhiều như bạn kể xấu
    về Việt Nam vậy.
    Ví dụ bạn dẫn chứng một vụ việc mới nhất
    là vụ doanh nghiệp Nhật hối lộ quan chức Việt, thì đúng rồi, quan chức
    Việt nếu nhận hối lộ thì quá xấu, phải trừng trị, nhưng liệu công ty
    Nhật vốn có truyền thống làm ăn minh bạch và rõ ràng. Tại sao lại phải
    hối lộ? Tôi không đưa ra để đôi co, bởi vì không một quốc gia nào không
    có những tính xấu, thậm chí cực xấu, nhưng điều đó không có nghĩa là
    quốc gia đó xấu.

    Mỗi quốc gia đang tồn tại dù giàu nghèo khác nhau, văn minh khác nhau,
    cao thấp khác nhau, lịch sử và văn hóa khác nhau, nhưng cho đến hôm nay,
    sự tồn tại chính danh của từng quốc gia chứng tỏ lòng tự trọng cao cả
    của chính quốc gia đó.
    Nhờ vào lòng tự trọng, từng quốc gia độc
    lập về lãnh thổ, về văn hóa, về chính trị, dù đôi khi không phải sự độc
    lập nào cũng toàn bích. Nhưng chí ít, dù quốc gia tồi tệ nhất thì họ
    cũng đang đứng vững bởi cái tên mình, cùng nhân dân mình, lịch sử nước
    mình và văn hóa nước mình.




    "Việt Nam - đó là quốc gia của chúng
    tôi, chúng tôi tự hào, chúng tôi xây dựng, chúng tôi bảo vệ, chúng tôi
    gìn giữ bằng ý chí, lòng tự trọng, sự nỗ lực vô tận và đấu tranh kiên
    nhẫn, bền bỉ cho một xã hội tốt đẹp hơn" - Nhà văn Nguyễn Quang Vinh. 
    (Xem thêm: Coi thường người Việt - du học sinh Nhật đang mất cội nguồn)


    Thói xấu thì phải lên án, phải vạch mặt, dù là thói xấu của dân thường
    hay của chính khách, dù đạo đức tệ hại của dân thường hay của chính
    khách, đã xấu thì phải trừng trị, loại bỏ. Quốc gia nào cũng thế. Chỉ ra
    thói xấu, sự trì trệ hay sự ngạo mạn, sự tha hóa là rất cần thiết,
    nhưng điều đó nó không thể đại diện của hai tiếng Quốc gia.

    Một số công ty Nhật đi hối lộ ở các nước trên thế giới để trúng thầu,
    không thể nói nước Nhật là một quốc gia hối lộ. Một vài vụ hôi của khi
    xảy ra tai nạn ở Việt Nam, không thể nói luôn Việt Nam là đất nước của
    ăn cắp và hôi của. Dứt khoát như thế.

    Cám ơn bạn đã chỉ ra những thói hư tật xấu của người Việt để mọi người
    cùng ngẫm, cùng cố gắng hoàn thiện. Nhưng sự hoàn thiện theo từng vai
    trò của mình vì lòng tự trọng của quốc gia mình, chính khách điều chỉnh
    theo cách của chính khách, người dân tự điều chỉnh hành vi sống theo
    cách của từng công dân, bằng sự giao tiếp. Bằng quá trình hội nhập, cuộc
    sống là cuộc vận động và sàng lọc, hy vọng cái tốt sẽ khỏe lên, mạnh
    lên để lấn át đi những thói hư tật xấu.

    Sau 4 năm ở Việt Nam mà bạn chỉ nhìn ra được những điều xấu ấy thì tôi
    cũng cho là bạn thất bại, chí ít về mặt nhân văn. Chúng tôi còn biết rõ
    hơn, thấm hơn, đau hơn nhiều lần điều bạn đang thấy và đang viết ra
    nhưng chúng tôi không vì thế mà giảm đi trong lòng tình yêu Tổ Quốc
    mình.

    Vì chúng tôi, người Việt, chắc chắn là hiểu hơn bạn ngàn lần những lý do
    sâu thẳm. Chất chứa vì sao còn xảy ra những điểm khiếm khuyết đó, và dù
    không ngụy biện, thì không thể không nói tới sự suy kiệt toàn diện của
    một quốc gia mòn mỏi trong nửa thế kỷ bị nhiều cuộc chiến tranh chà đi
    xát lại.

    Chúng tôi không khoan nhượng với sự trì trệ, với cái ác, với thói hư tật
    xấu, không thỏa hiệp với lạc hậu và những hành vi kém văn minh, luôn
    mong ước cho đất nước hoàn thiện hơn, tốt đẹp hơn, khỏe hơn, nhưng cũng
    không vì những tồn tại. Trong đó có những cái xấu như bạn viết, mà chúng
    tôi nhạt nhòa đi tình yêu nước mình, kém đi sự tự hào về lịch sử và văn
    hóa của quốc gia mình.

    Việt Nam - đó là quốc gia của chúng tôi, chúng tôi tự hào, chúng tôi xây
    dựng, chúng tôi bảo vệ, chúng tôi gìn giữ bằng ý chí, lòng tự trọng, sự
    nỗ lực vô tận và đấu tranh kiên nhẫn, bền bỉ cho một xã hội tốt đẹp
    hơn.

    Chúng tôi sẵn sàng, dù rất cay đắng để nghe những nhận xét về hành vi
    của một người, nhóm người xấu, về một chính sách sai, về một hành động
    trái đạo lý.

    Nhưng không ai có quyền xúc phạm đến hai chữ Việt Nam".

    Nguyễn Quang Vinh sinh năm 1959 ở Quảng
    Bình, là nhà văn, nhà biên kịch (điện ảnh, truyền hình, sân khấu), đạo
    diễn nhiều chương trình nghệ thuật. Các tiểu thuyết trước đây của ông:
    Người và dã thú, Dòng sông vàng, Người thất bại trở về, Phía Mặt trời
    lặn, Đêm thức.
    Ông cũng là biên kịch của Chuyện tình
    bên dòng sông, bộ phim do Lê Khanh đóng vai chính (giành giải Nữ diễn
    viên xuất sắc tại LHP Việt Nam lần thứ 10 năm 1993).
    http://giaoduc.net.vn
     
    Diễn đàn HSPM86 » Diễn đàn Học sinh Phù Mỹ 1983 - 1986 » Tôi có ý kiến » Coi thường người Việt, 4 năm ở Việt Nam... (du học sinh Nhật đã thất bại)
    Page 1 of 11
    Search:

                                                  


    Trang chủ | Cảm nghĩ - Nhắn tin | Bài viết của Bạn | Thư viện ảnh | Slideshow ảnh | Video HSPM86 | Thông tin Bạn bè | Thông tin Thầy Cô | Miss 86 | Diễn đàn HSPM86

    Copyright © 2016